Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Vì sao cổ phần hóa trước đây không thành công?

Vì sao cổ phần hóa trước đây không thành công?

Khi có khủng hoảng toàn cầu (cuối năm 2008) thì lãnh đạo lại thấy cần tăng cường khả năng can thiệp của nhà nước đối với thị trường, với nỗi lo sợ thì trường sẽ không chống đỡ nổi và kinh tế có khả năng sụp xuống.
LTS: Ngày18/2, tại phiên làm việc của Chính phủ với các DN, Thủ tướng đã đề ra mục tiêu cổ phần hóa (CPH) mạnh mẽ trong 2 năm tới. Từng nhiều năm theo dõi, tư vấn và phản biện quá trình CPH ở Việt Nam, bà Phạm Chi Lan sẽ chia sẻ về sự khúc khuỷu của con đường CPH lâu nay cũng như riển vọng sắp tới.

Phạm Chi Lan, kinh tế, cổ phần hóa
Bà Phạm Chi Lan. Ảnh Lê Anh Dũng
Quá trình cổ phần hóa (CPH) của Việt Nam từ trước đến nay đã có lúc nào suôn sẻ chưa?
- Chưa lúc nào suôn sẻ.
Ngay cả trước đây, khi chúng ta công bố đã CPH được một số rất lớn là hơn 3 ngàn DNNN trong 6-7 năm, thì chuyện cũng không hề suôn sẻ. Sở dĩ nhiều như vậy vì đây đều là những đơn vị rất nhỏ, là một cửa hàng mậu dịch quốc doanh chẳng hạn, đang hoạt động yếu hay thực tế là đã chết.
Khi Việt Nam chuẩn bị vào WTO,  sau ĐH Đảng năm 2006, người đứng đầu CP tuyên bố sẽ CPH 500 DN nhưng cuối cùng chỉ đạt không tới một nửa. Chỉ làm trong 2 năm 2006 – 2007, sau đó chững lại.
Năm 2006 con số đạt được  vẫn cao vì thị trường chứng khoán bùng lên, sức hút rất lớn. Nhiều DNNN trước đó còn lần chần đã vội lao ra thị trường bằng cách CPH để IPO lên thị trường chứng khoán, và giá cổ phiếu tăng vọt ngay.
Đến 2008 thì khựng lại do lạm phát tăng cao, và đầu năm 2008 TƯ Đảng phải đề ra 8 nhóm giải pháp chống lạm phát. Cộng thêm vào đó, bong bóng của chứng khoán bùng lên nhanh và sụt xuống cũng nhanh, làm cho các DNNN ngần ngại không muốn CPH.
Phạm Chi Lan, kinh tế, cổ phần hóa
Ảnh: tinnhanhchungkhoan
Xu hướng thành lập tập đoàn
Từ 2006 – 2010 là giai đoạn bùng phát của tập đoàn kinh tế nhà nước (tập đoàn), và có chuyên gia nói rằng đó là xu hướng đi ngược lại với CPH?Bà thấy sao?
- Đúng. Vinashin là rõ nhất với tập hợp tới 300-400 công ty con. Các DN “né” CPH bằng cách gia nhập tập đoàn.
Khi đang giữ mô hình tổng công ty (TCT) thì chỉ có chừng vài chục công ty là cùng, nhưng trở thành tập đoàn thì mới được kinh doanh đa ngành, và những DNNN nào muốn “né” CPH thì chui vào tập đoàn. Mô hình tập đoàn không còn là thí điểm như tuyên bố ban đầu, mà bung ra tới con số 12.
Thứ nhất, họ thấy DNNN vẫn được ưu ái. Nghị quyết ĐH Đảng nhấn mạnh DNNN là chủ đạo, cộng thêm việc cho phép tập đoàn kinh doanh đa ngành. DNNN thấy ngay được thông điệp là nhà nước không định rút ra khỏi lĩnh vực kinh doanh nào.
Thứ hai, DNNN muốn tiếp tục được hưởng hết những ưu ái như đất đai, tín dụng và quyền kinh doanh trong những lĩnh vực họ không muốn có cạnh tranh thị trường.
Lý do thứ ba là lãnh đạo cho rằng tham gia WTO thì cần phải cũng cố DN trong nước cho mạnh lên, và nhấn mạnh DNNN, đặc biệt là tập đoàn, phải trở thành những quả đấm thép. Ý tưởng này xuất hiện khi Việt Nam chuẩn bị gia nhập WTO và kinh tế toàn cầu chưa có khủng hoàng, nên các DNNN mới lũ lượt kéo nhau chui vào tập đoàn.
Đến khi khủng hoảng toàn cầu (cuối 2008) thì lãnh đạo lại thấy cần tăng cường khả năng can thiệp của nhà nước với thị trường, bởi sợ nền kinh tế có khả năng bị sụp xuống.
Tôi còn nhớ tại một cuộc họp của CP với CN, một vị lãnh đạo phụ trách về kinh tế có nói rằng CP không dựa vào DNNN thì dựa vào ai, khi có một vài tập đoàn nói rằng họ khó tiếp cận với tín dụng, và các bộ các ngành còn gây khó khăn. Nhiều tập đoàn dựa vào câu nói đó để yêu cầu các cơ quan liên quan phải giải quyết các vấn đề cho họ.
Tôi còn nhớ tại một cuộc họp của CP với CN, một vị lãnh đạo phụ trách về kinh tế có nói rằng chính phủ không dựa vào DNNN thì dựa vào ai, khi có một vài tập đoàn nói rằng họ khó tiếp cận với tín dụng, và các bộ các ngành còn gây khó khăn. Nhiều tập đoàn dựa vào câu nói đó.
Cuối cùng, một lợi ích nữa để chui vào tập đoàn và tránh được CPH, tránh được cạnh tranh thị trường, là vì tuy tham gia WTO Việt Nam có cam kết mở cửa thị trường mạnh mẽ nhưng vẫn còn những lĩnh vực bảo lưu. Hoặc có những lĩnh vực mà nhà nước có cái bóng quá lớn trên thị trường thì các DN tư nhân nên liệu đường mà né.
Nhưng kết quả là gì? Các quả đấm thép kết cục lại đấm vào nền kinh tế trong nước chứ không phải đấm vào các đối thủ cạnh tranh từ nước ngoài.
Suốt những năm đó, DN tư nhân chịu thiệt thòi nhiều hơn, vì phải đương đầu với cạnh tranh khốc liệt, không chỉ với sự tham gia của các DN có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) mà từ chính sự bành trướng của DNNN.
Tổng kết giai đoạn CPH 2006-2010, có ai chịu trách nhiệm về việc không hoàn thành nhiệm vụ?
- Không.Vì việc này liên quan đến trách nhiệm của nhiều người, và đấy là kiểu của ta khi triển khai ngay cả những chủ trương tốt. Vì có quá nhiều địa chỉ chịu trách nhiệm nên không có ai chịu trách nhiệm cả, họ đá quả bóng trách nhiệm cho nhau. Trường hợp của Vinashin bị sụp đổ, ngoài 9 lãnh đạo Vinashin đi tù, người ta có qui kết trách nhiệm được cho ai nữa đâu.
Chính nhóm nghiên cứu Harvard cũng phản biện về tập đoàn, nhất là Vinashin, rất là dữ cơ mà?
- Không ăn thua. Bởi có nhiều cái họ nói rất trúng về kinh tế Việt Nam, nhưng cái gì đúng ý mình thì mình bảo được, còn những gì không đúng ý thì mình cho là họ ở bên ngoài, không mấy hiểu biết tình hình bên trong. Thực tế cho thấy các bản báo cáo lựa chọn chính sách của nhóm Harvard đều đúng. Nhưng khi thấy đúng thì đã quá muộn.
Trong nước cũng có nhiều chuyên gia nhận ra vấn đề về tập đoàn, nhưng phản biện không ăn thua. Ví dụ, văn kiện Đảng cho phép các tập đoàn được tự do kinh doanh, tôi là một trong những người phản đối hết sức quyết liệt, nhưng cũng phải chịu thua.
Lúc đó, có người còn bảo DNNN cũng là DN nên họ cũng được hưởng quyền tự do kinh doanh như trong Luật Doanh nghiệp qui định, tôi đã bảo không, bản chất của hai loại DN là khác nhau: DN tư nhân tiền vốn và tài sản là của họ, nên họ muốn làm gì họ làm và lời ăn lỗ chịu; còn DNNN là tiền nhà nước, tài sản của nhà nước, lãnh đạo DNNN là công việc được nhà nước giao cho ai đó làm, DNNN phải tập trung vào việc đó, chứ không phải nhảy sang các việc khác. Điều này cũng tương tự như quyền tự do của công dân là “được làm những gì pháp luật không cấm” khác với quyền của công chức “chỉ được làm những gì pháp luật cho phép”.
Tôi nhớ rằng Báo SGGP trong số báo Xuân 2006 đã làm chuyên đề “Khát vọng tập đoàn”. Họ có mời tôi viết bài, tôi đã nói ngày là tôi không có khát vọng tập đoàn đó đâu, tôi chỉ có lo ngại về mô hình này thôi. Họ đồng ý và tôi đã viết bài phản biện.
Trong bài đó tôi đã viết ra mấy điểm không ổn về mô hình tập đoàn, và tôi kết luận là có khát vọng là tốt, nhưng cần phải thực tế, nếu không khát vọng đó sẽ là ảo vọng và gây cho xã hội sự thất vọng. Và thực tế đã chứng minh.
Vậy với Chính phủ hiện nay, mô hình tập đoàn có được coi là sai lầm hay chưa, ít nhất trong quyết tâm CPH DNNN lần này?
- Tôi cũng chưa rõ CPH lần này sẽ đụng đến tập đoàn thế nào. Đơn vị lớn nhất sẽ CPH là Vietnam Airlines thì họ là TCT chứ không phải TĐ.
Họ sẽ CPH một số đơn vị thành viên của TĐ. Tức là TĐ chưa bị đụng đến, ngay cả khi nhiều người lên tiếng là không cần nữa, ví dụ như Dệt May. Bởi đó là một ngành thuần túy kinh doanh, và thị phần của tập đoàn Dệt May trong ngành dệt may của Việt Nam nói chung ngày càng nhỏ xuống, khi mà khu vực FDI tăng lên và tư nhân trong nước cũng tăng lên nhiều.
Đằng sau đó là nhóm lợi ích
Bà có nghĩ rằng luôn luôn có những lực lượng cản trở CPH không?
- Vì định hướng XHCN nên kinh tế nhà nước phải là chủ đạo, và trong kinh tế nhà nước có DNNN, được nhà nước dùng để điều tiết vĩ mô và là công cụ để nhà nước can thiệp vào thị trường. Và người ta định vị cho DNNN một lô vị trí quan trọng, kể cả thực hiện chính sách xã hội nữa.
DNNN bám vào lý do chính trị đó để khẳng định vị thế của họ, và có sự tiếp tay cho những nhóm quyền lực trong thiết kế và thực thi các chính sách, nhằm thực hiện vai trò chủ đạo.
Một khi nhà nước, các cơ quan nhà nước, vẫn chiều chuộng DNNN, thì làm sao có thể CPH họ được?
- Đằng sau đó là chuyện nhóm lợi ích. Lãnh đạo cao nhất của Đảng đã phát biểu chuyện này rồi, nhưng nhóm lợi ích lớn nhất chính là DNNN. Sau này, có thêm nhóm lợi ích ở khu vực tư nhân trong nước, khu vực FDI, nhưng ở hai khu vực sau họ chỉ ăn theo thôi.
Nếu chúng ta cắt đường của nhóm lợi ích ở khu vực DNNN, đồng thời áp dụng sự minh bạch mới trong cải cách thể chế thì dần dần các nhóm lợi ích ở hai khu vực kia sẽ bị triệt tiêu.
Nhiều người lo rằng CPH cũng có thể là một cơ hội để tư hữu hóa tài sản của nhà nước ?
- Về ý chí, người ta có thể tạm tin là CP muốn làm rồi, nhưng quá trình này CP cũng phải tiến hành một cách nghiêm minh và minh bạch tối đa mới có thể chống được sự tẩu tán tài sản, hay “đá” những miếng ngon lại đẩy về cho các công ty “sân sau”, công ty “người nhà”.
Thứ hai, cần có thêm đội ngũ phản biện và đánh giá độc lập, để giúp ngăn chặn bớt những cái xấu.
Trong quá trình giải tỏa đầu tư ngoài ngành, có những khoản buộc phải bán dưới giá trị sổ sách, mà một trong những nguyên nhân là giá trị sổ sách đó bị đội lên rất cao so với giá trị thực. Trưởng ban Nội chính TW Nguyễn Bá Thanh đã kể về ngân hàng cho vay, dựa trên mảnh đất thế chấp giá trị 100 tỷ được “bơm” lên thành 200 tỷ để cho vay và tạo ra giá trị ảo.
Như vậy, giải tỏa đi vẫn hay hơn là tiếp tục giữ để rồi tiếp tục mất mát về sau. Như Vinasshin, trong khi nhiều người nói nên phá sản đi, thì người ta quyết định giữ lại và cải tổ nó bằng cách đem chia ra làm 3. Rút cục là mấy năm liền năm nào nhà nước cũng phải đổ ra hàng trăm tỷ để trả lương công nhân, đến cuối cùng không chịu được nữa cũng phải giải tán.
(Còn nữa)
Huỳnh Phan (Thực hiện)

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Quê Choa: Ông Thủ tướng chưa yên? (Phần 3)

Ông Thủ tướng chưa yên? (Phần 3)

Nguyễn Ngọc Già
Báo VNN cho biết [1]: "Một kết quả khảo sát của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) đã khiến không ít người giật mình". Giật mình việc gì? "Đó là, tỷ lệ thành công khi thuê “xã hội đen” thu hồi nợ cao đến 90% và thời gian chỉ từ 15 đến 30 ngày, trong khi đó nếu sử dụng phương án khởi kiện tại tòa và cơ quan thi hành án, thì hiệu quả thu hồi chỉ khoảng 50% và thời gian kéo dài tới... 400 ngày". Cũng theo khảo sát, chỉ có 30% số người được hỏi, chọn tòa án làm nơi "thanh toán" nợ nần.


Không biết thông tin này có làm cho Ngân hàng Bản Việt hay thương hiệu thức ăn nhanh McDonald's lo lắng chút nào không, rủi như "một ngày đẹp trời", các vị chủ nhân này cũng buộc phải nhờ tới "xã hội đen" ra tay để thu về đồng vốn "mồ hôi nước mắt" tần tảo bao năm qua giờ có nguy cơ mất trắng bởi các chủ nợ chây ì?

"Cá ăn kiến có ngày kiến ăn cá". Đời bể dâu thật khó lường, không ai dám nói trước điều gì, đặc biệt trong một xã hội loạn lạc đến khủng khiếp như Việt Nam hiện nay, dù ông Thủ tướng có vẻ đang loay hoay làm thế nào để khai triển "nhà nước pháp quyền" trên thực tế?

Kiệt quệ và bỏ chạy

 Làm sao có thể yên nổi khi phải chứng kiến hình ảnh nhà độc tài Viktor Yanukovych chạy trốn và để lại một "đống nợ nần" cùng sự chia rẽ sâu sắc trong dân chúng với biểu hiện nghiêm trọng như BBC cho hay [2]: "Việc chiếm giữ các trụ sở [chính phủ] xảy ra một ngày sau có đụng độ giữa phe ly khai thân Nga và những người ủng hộ ban lãnh đạo mới ở Ukraine" tại vùng Crimea đông người gốc Nga sinh sống. Cờ Liên bang Nga đã được treo lên tại đó như một chỉ dấu rẽ chia nghiêm trọng của hai phe.

Tình hình Ukraine đang diễn ra làm dư luận Việt Nam bùng lên một sự liên hệ để so sánh những điểm giống nhau và khác biệt giữa một quốc gia lệ thuộc quá nhiều vào Liên bang Nga và một quốc gia cũng như thế với Trung Quốc.

Người ta cũng biết Ukraine lâm vào thế kẹt với Nga, đó là lý do làm cho gói cứu trợ còn lại khoảng 12 tỉ USD từ Moscow có nguy cơ bỏ dở [3], trong khi đó "Ukraine cần phải thanh toán khoản nợ khoảng 6,5 tỷ USD trước cuối năm 2014, đồng thời cần thêm 6,5 tỷ USD để trang trải các khoản thâm hụt tài khoản vãng lai". Nguy cấp hơn [4]: "Trong 3 ngày tới, chính phủ Ukraine lâm thời phải tìm được ít nhất 5 tỷ euro để tránh khả năng vỡ nợ...". Song song đó, "cùng ngày 26-2, IMF đã đề xuất khả năng gửi một đoàn công tác tới Ukraine để chuẩn bị về mặt kỹ thuật khả năng giải ngân các khoản cứu trợ tài chính mới cho chính phủ lâm thời..."

IMF thật nhanh nhảu. Hoa Kỳ là quốc gia chiếm tỉ trọng vốn cao nhất trong tổ chức này.

Tháng 9/2012, Cổng thông tin điện tử Chính Phủ cho hay [5]: "Từ tháng 4/2004 đến nay, quan hệ Việt Nam - IMF tiếp tục được duy trì tốt đẹp mặc dù giữa hai bên không còn chương trình vay vốn". 

 Chiều 26/9/2013, ông Thủ tướng bay sang Washington D.C để thăm IMF và WB. Báo Dân Trí cho biết [6] ông Nguyễn Tấn Dũng "bày tỏ niềm vui lần đầu đến thăm trụ sở IMF"(!). Đúng một năm về trước [7]: "...Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định, chính phủ không cần đến sự hỗ trợ của Quỹ Tiền tệ Quốc tế - IMF, do tình hình kinh tế vĩ mô của Việt Nam « đang có nhiều chuyển biến tích cực »...".

Sau khi Moody's công bố nợ xấu Việt Nam ít nhất 15%, ngày 21/2/2014 Ngân hàng nhà nước đã nhanh chóng bác bỏ thông tin này với lời giải thích [8]: " Nếu tính toán một cách thận trọng, thì tỷ lệ nợ xấu, bao gồm cả nợ xấu được cơ cấu lại theo Quyết định 780/QĐ-NHNN, chỉ khoảng 9%".

Cũng trong bài báo này, Ngân hàng nhà nước tiếp tục khẳng định: "...những thông tin thị trường và những nghiên cứu, đánh giá chất lượng tín dụng của cơ quan, tổ chức không có chức năng quản lý Nhà nước chỉ có ý nghĩa tham khảo". Với con số chênh lệch quá lớn (từ mức dưới 4% lên 9%) ít nhất cho thấy Ngân hàng nhà nước công bố các chỉ số kinh tế quan trọng tỏ ra bất nhất. Cho tới khi có những tổ chức chuyên nghiệp trên thế giới uy tín lên tiếng, họ vội vàng đính chính, điều này càng dễ bộc lộ thành ngữ "dấu đầu lòi đuôi", đó không phải cách làm việc chuyên nghiệp và khôn ngoan.

Cập nhật tháng 5/2013, Vietinbank trở thành ngân hàng có vốn lớn nhất Việt Nam [9], nơi vừa "dính chàm" qua vụ án Huỳnh Thị Huyền Như và đòi phủi tay trong việc làm mất 4.000 tỉ đồng.

Agribank, ngân hàng lớn thứ hai hiện nay và cũng đầy tai tiếng theo cách gọi của báo Người Đưa Tin [10] "Hàng loạt sếp lớn Agribank ‘dính’ vòng lao lý". Hiện nay nợ xấu của ngân hàng này được cho là hơn 33.000 tỉ đồng [11], có thể tin được theo tổng nợ xấu là 4% như công bố trước đây. Số này chiếm 25% nợ xấu toàn hệ thống ngân hàng. Các hành vi vi phạm pháp luật của nhiều cá nhân thuộc Agribank diễn ra trong thời gian ông Nguyễn Ngọc Bảo giữ chức Chủ tịch ngân hàng Agrinbank (từ tháng 7/2011). Tuy nhiên, ông Bảo vừa được bổ nhiệm giữ chức Phó trưởng ban kinh tế trung ương [12] vào 30/12/2013. Việc "đi lên" của ông Bảo dễ liên tưởng đến hình ảnh "thong dong" như chưa hề vướng chút "bụi trần" nào từ khối nợ khủng khiếp như trên mà người quan sát chưa thể tin đó là con số cuối cùng (?).

Người ta nhắc lại câu thành ngữ "Kẻ ăn ốc người đổ vỏ".

Tù nhân lương tâm và TPP

 Theo "truyền thống", nhiều người tin chắc có mối liên hệ giữa "tiền" và "tù". Tất nhiên, dưới chế độ cộng sản, những "vật thể" đạt cả "giá trị" và "giá trị sử dụng" cao, không ai khác hơn các tù nhân lương tâm.

Trong một lá thư ông Trần Huỳnh Duy Thức gởi về gia đình [13], ông cho biết: "...Nếu muốn sống ở nước ngoài, như ba cũng biết, thì con đã có quốc tịch khác từ lâu rồi". Do đó, ông Thức tha thiết: "... mong ba hiểu cho con và ủng hộ con đến cùng để đòi lại công lý cho con, chứ không chỉ là tự do thân thể. Con tin rằng chúng ta sẽ làm được, sẽ rất đau xót nếu tổ quốc từ chối mình để mình phải nghĩ đến việc tị nạn, phải không ba?". 

Tâm sự của ông Trần Huỳnh Duy Thức có vẻ làm người đọc thấy rõ mối tương quan của việc trả tự do đi kèm điều kiện "cút khỏi" "nước CHXHCNVN" do giới cầm quyền cộng sản đặt ra.

Cũng trong những ngày giáp tết vừa qua, một bút danh lấy tên Nguyễn Nhân Trung tung tin thất thiệt [14]: Sẽ có nhiều tù nhân lương tâm nổi tiếng được trả tự do nhưng kèm điều kiện "biến khỏi Việt Nam" làm nhiều độc giả giận dữ khi người cộng sản xem sinh mạng và tự do của những người đấu tranh dân chủ trở thành món hàng đổi chác cho lợi ích "kinh tế thị trường định hướng XHCN" trong thời điểm ngắc ngoải sống với hoàn cảnh cạn kiệt "tiền nong".

Thủ đoạn này quá cũ và càng phơi bày bản chất "chợ búa" của chế độ độc tài toàn trị. Họ không hiểu nổi, lòng dân ngày nay không còn như nhiều năm về trước. Tư duy người cộng sản Việt Nam vẫn lạc hậu trong bối cảnh nhiều chế độ độc tài đã và đang diệt vong.

Cùng với thủ đoạn nhàm chán đó, hàng loạt vụ khủng bố trước và sau tết Giáp Ngọ diễn ra dày đặc cả 3 miền Bắc - Trung - Nam: với Phạm Văn Trội, Nguyễn Bắc Truyển và phu nhân, toàn bộ gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Văn Thạnh v.v... và với Phạm Thanh Nghiên mới đây trong đám tang thân mẫu của chị, cùng nhiều người khác.

Các trường hợp gần như chung một cung cách: tấn công thô bạo, hành hung dã man, kèm theo đe dọa như Nguyễn Lân trưởng CA xã Hòa Phước, huyện Hòa Vang Đà Nẵng, đã đe dọa trắng trợn mẹ ông Thạnh rằng: Nguyễn Văn Thạnh sẽ phải chết nếu không tự tước bỏ quyền tự do ngôn luận của mình [14A].

Ông Truyển bị tống về Sài Gòn và được thả ra từ đó là chỉ dấu gì? Tại sao công an Đồng Tháp ngang nhiên bắt bà Hằng, bà Quỳnh, ông Minh? Tại sao ông Truyển tiếp tục bị hành hung khi ra Hà Nội tiếp xúc với các đại sứ quán? Tại sao gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn, cá nhân ông Nguyễn Văn Thạnh liên tục bị khủng bố, đánh đạp dã man? Tại sao đám tang mẹ chị Phạm Thanh Ngiên bị quấy phá?

Tất cả những câu hỏi trên đều chung lời đáp: người cộng sản rất rối trí trước tình hình nội bộ họ phân hóa sâu sắc và họ dùng "chiêu thức đàn áp" người bất đồng chính kiến để trình ra "ê kíp" Thủ tướng càng xấu xí và bất lực sau kỳ UPR vừa qua, cũng như đẩy ông Nguyễn Tấn Dũng vào thế rất khó gỡ, bởi 227 lời khuyến nghị từ thế giới đang chờ hồi đáp vào tháng 6/2014. Do đó, dự đoán trong 4 tháng tới, khả năng sẽ xảy ra liên tục trên diện rộng các cuộc trấn áp thô bạo và nguy hiểm hơn đối với nhiều người, đặc biệt đối với 4 người: Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh và Nguyễn Văn Thạnh.

Với mô hình "cai trị" bấy lâu, đầy chất "cát cứ địa phương", điều này không có gì lạ. Chỉ mỗi "miếng đất đẹp" cấp cho Viện Toán của ông Ngô Bảo Châu mà 3 năm qua, ông Phạm Quang Nghị còn "hà tiện" với ông Thủ tướng, làm sao dám mong ông bí thư Hà Nội "vuốt mặt nể mũi" để giúp ông Thủ tướng giữ "thể diện quốc gia" trước đại sứ quán Úc, khi vợ chồng ông Nguyễn Bắc Truyển bị hành hung giữa thanh thiên bạch nhật, nói gì đến 227 lời khuyến nghị từ UPR (!).

Dư luận vẫn đang gắn kết nhân quyền và TPP, tất nhiên trong đó có cả tù nhân lương tâm.

Một mắc mứu lớn trong gia nhập TPP là việc phải có nghiệp đoàn độc lập và các doanh nghiệp kinh doanh bình đẳng. Xét cho cùng, đó cũng là những chuẩn mực nhân quyền mà bấy lâu nay vẫn chưa có tại Việt Nam.

Nên thêm vào 2 chữ "cộng sản" trước tựa bài [15] "Việt Nam được hưởng lợi nhiều nhất từ TPP” của báo Cafef.vn để dân Việt Nam đừng bị ru ngủ từ những ông (bà) "giáo sư", "tiến sĩ". Chính xác hơn, các "nhóm lợi ích" hưởng lợi nhiều nhất, một khi TPP thành công. Lấy gì đảm bảo sau đó người dân được tự do lập nghiệp đoàn và các doanh nghiệp bình đẳng kinh doanh, khi họ buộc phải tìm mọi cách tồn tại trong một chế độ đứng hàng "đệ nhất lật lọng" của thế giới cộng sản mà ngay cả "anh em bốn tốt" của họ còn khinh bỉ để năm xưa "dạy cho bài học" và hôm nay đang tìm mọi cách "liếm" trọn biển Đông bằng "cái lưỡi bò"? Và "tấm gương" từ lời hứa cuối 2018 Việt Nam đoạn tuyệt kinh tế phi thị trường, khi được vào WTO, đến nay đã xuất hiện nhiều vết rạn, nhất định 2018 nó vỡ nát.

Dù thành công hay thất bại, chiêu bài TPP chỉ là "chiến lợi phẩm" của bên này hay bên kia. Đừng nhân danh vì "lợi ích Việt Nam" nữa, hỡi người cộng sản!  Rất tiếc, họ không bao giờ chấp nhận chân lý: không có gì là không phải trả giá. Họ quá tham và luôn muốn được tất cả, nên ngày nay mới ra cớ sự một Việt Nam luôn èo uột về kinh tế, luôn bị thế giới dè chừng trong mọi vấn đề!

Kết

Có nhiều người muốn "vùi chôn" vụ án "Cố ý làm lộ bí mật nhà nước" cùng với nấm mồ Phạm Quý Ngọ. Tuy nhiên, càng muốn chôn vùi nó mặc nhiên chấp nhận Phạm Quý Ngọ là kẻ có tội. Cần tiếp tục tiến hành điều tra các nghi can liên quan, đó là cách giải quyết hợp pháp, hợp lý, hợp tình, bởi ông Ngọ không phải là nghi can duy nhất trong vụ án đã được khởi tố.

Vụ ông Ngọ chưa yên, lại này nòi ra dinh thự "khủng" của ông Trần Văn Truyền. Dư luận đang đòi "tra" cho đến khi nào "thanh" với câu hỏi: tiền đâu nhiều đến mức mà lương của một Tổng thanh tra Chính phủ có thể xây cả một "lâu đài tình ái" to đến thế và có thể còn nhiều tài sản ở các địa phương khác?

Báo VNExpress cho hay [16]: "UBND TP HCM vừa quyết định mua lại 1.050 căn hộ tại quận Bình Thạnh để bố trí tái định cư cho các dự án trọng điểm của thành phố" với trị giá hơn 800 tỉ đồng, trong đó phục vụ cả cho việc giải tỏa nhà dân để xây mới "trường Cán bộ Tp". Hiệu trưởng trường này là bà Trương Thị Hiền - vợ ông Lê Thanh Hải - Bí thư thành ủy Tp.HCM.

Những lý luận giáo điều Mác - Lê - Hồ "ế chỏng chơ" như rau héo chợ chiều, đến nỗi phải dụ sinh viên bằng cách "khuyến mãi" miễn phí [17], nay hà cớ gì tốn thêm hàng trăm tỉ đồng của dân để giả tỏa nhà dân xây mới "trường cán bộ" (?).  Tuy nhiên đáng nói hơn, với cách thức tự tiện trấn "một đống nhà tái định cư" cho dân theo kiểu "chịu thì chịu không chịu thì thôi", nên chẳng có gì lạ khi "đội quân" dân oan tiếp tục tăng lên nhanh chóng và ông Thủ tướng nói riêng cùng các ông, các bà cộng sản cấp cao nói chung đừng than trách "dân khố rách áo ôm" lếch thếch kéo lê hết từ nơi này sang nơi khác để "làm xấu mặt các người", như mới đây người dân đã kéo đến lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn đòi đất [18]

Ông Thủ tướng có yên nổi không với những thông tin ngồn ngộn như thế?

Nếu ông Nguyễn Tấn Dũng chưa yên, thì thông tin cuối cùng này có thể làm ông "yên tâm" hơn tí chút : "Việt Nam âm thầm mở những casino để phục vụ cho khách từ Trung Cộng" [19] với giá trị đầu tư lên đến cả chục tỉ đô la Mỹ tại Lạng Sơn, Đà Nẵng, Vũng Tàu v.v... Thông tin này có vẻ cũng dành cho những ai đang thất nghiệp quan tâm để tìm "một chỗ đứng" và nó đang chờ đón những ai muốn... "đổi đời". Khái niệm "đổi đời" tùy theo định nghĩa mỗi người dân Việt Nam (!)
(Hết)

Nguyễn Ngọc Già, Việt Nam 28-02-2014
Xem Quê Choa !:

ha nguyenthanh: Trung Quốc đang có âm mưu gì ở Hà Tĩnh và Quảng Tr...

Nguyễn Hữu Quý

1. Đâu chỉ là tài nguyên, khoáng sản
Việc Trung Quốc trúng thầu và thâu tóm hơn 90% các công trình trọng điểm quốc gia trải dài khắp mọi miền đất nước Việt Nam thì ai cũng biết. Mới đây, khoảng giữa tháng 1/2014, các báo của Nhà nước còn cho biết, 60% doanh nghiệp phía Bắc có người Trung Quốc đứng sau lưng.
Lâu nay, người ta hay dùng danh từ “xâm lược” để chỉ về một cuộc chiến tranh quân sự, do nước A thực ahiện đối với nước B, thì hôm nay, cần được nghĩ khác. Theo tư duy này, ta có thể khẳng định: Trung Quốc đã và đang xâm lược Việt Nam một cách toàn diện. Theo đó, không chỉ hàng ngày, hàng giờ, họ đang gặm nhấm, lấn dần từng tấc đất nơi biên giới (mặc dù giữa hai nước đã cắm mốc), tấc biển ngoài khơi xa, mà họ còn xâm lược rất thành công về kinh tế, chính trị, và đặc biệt là về ngoại giao… Việc Việt Nam không chính thức kỷ niệm 40 năm Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa (19/01/1974-19/01/2014), 35 năm ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam (17/02/1979-17/02/2014) cho thấy, cuộc xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam đã và đang hết sức thành công, không hề tốn một viên đạn mà thực hiện được mục tiêu một cách, ngoạn mục, mỹ mãn…
Câu hỏi được đặt ra ở bài này là: tại sao Bắc Kinh lại “ưu tiên” để cắm chốt ở Hà Tĩnh và Quảng Trị?
clip_image002
Xem tại đây !:

Quê Choa: Mỹ nêu nhiều trường hợp vi phạm nhân quyền của Việ...

Mỹ nêu nhiều trường hợp vi phạm nhân quyền của Việt Nam

Ảnh bên:Bộ trưởng Ngoại giao John Kerry công bố phúc trình thường niên về nhân quyền của Bộ Ngoại giao 27/2/14 tại trụ sở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trong thủ đô Washington

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hôm 27/2 công bố một phúc trình thường niên, tổng kết tình hình nhân quyền thế giới năm 2013, trong đó nêu ra nhiều trường hợp vi phạm nhân quyền ở Việt Nam với các ví dụ cụ thể.


Trong bản báo cáo dài 46 trang, bản phúc trình nói rằng Việt Nam vẫn là một quốc gia ‘độc đoán’, ‘độc đảng’ và lực lượng an ninh do nhà nước kiểm soát ‘đã gây ra các vi phạm nhân quyền’.
Xem tại Quê Choa !:

Quê Choa: Biển Đông: Thế trận mới đang hình thành

Lê Ngọc Thống

 “Lợi ích quốc gia” của Mỹ trên Biển Đông không chỉ đơn thuần là “tự do hàng hải” mà còn lớn hơn nhiều,đó là an ninh quốc gia Mỹ và Nhật Bản... 

Giới hạn “lợi ích quốc gia” của Mỹ đã đến vạch đỏ...


Từ cuối năm 2013, các tuyên bố chính thức cũng như không chính thức của giới lãnh đạo ngoại giao và quân sự Mỹ về Biển Đông đã cứng rắn hẳn lên đối với Trung Quốc, khi Bắc Kinh càng lúc càng có thêm các hành động được coi là khiêu khích để áp đặt bằng sức mạnh các đòi hỏi chủ quyền của mình tại Biển Đông. Phải chăng giới hạn “lợi ích quốc gia” của Mỹ đã đến vạch đỏ?
Xem tại Quê Choa !:

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Quê Choa: Đã tới lúc dân VN giành quyền giám sát?

Quê Choa: Đã tới lúc dân VN giành quyền giám sát?: Theo BBC   Đã tới lúc các tổ chức dân sự ở Việt Nam đứng ra thực hiện quyền giám sát quyền lực nhà nước độc lập từ giám sát tham nhũng ...

Sẽ bảo tồn trọn vẹn cầu Long Biên bằng tư duy tiến sĩ!

Tiến sỹ Trần Đình Bá

 Hội Kinh tế & Vận tải đường sắt Việt Nam – Hội Kiến trúc sư Việt Nam
Sau đề xuất phá cầu Chương Dương gây sốc tới mức nguyên Phó Thủ Tướng Đồng Sĩ Nguyên phải lên tiếng ngăn chặn thì nay các Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải lại đưa ra 3 phương án tháo dỡ cầu Long Biên. Giữa lúc giao thông nối hai bờ sông Hồng còn nan giải thì ý tưởng xóa sổ cầu Long Biên đưa ra lúc này thật lạc lõng vô cảm cần được xem xét cân nhắc một cách cẩn trọng.


Có một cây cầu đặc biệt như thế!

Cầu Long Biên bắc qua con sông rộng và hung dữ, đi qua ba thế kỷ đầy biến động với những cuộc đụng đầu lịch sử mang tầm thời đại. Việt Nam đang tự hào đã sở hữu một cây cầu đặc biệt nhất thế giới về giá trị vật thể, phi vật thể, và cả công năng sử dụng.

Lấy cảm hứng về truyền thuyết huyền thoại “Thăng Long”, các kiến trúc sư và kỹ nghệ gia hãng Daydé & Pillé của Pháp chọn hình tượng con rồng bơi qua nhẹ nhàng qua sông Hồng với chiều dài 2290m qua sông và 896m cầu dẫn phụ trợ giành kỷ lục là cầu thép dài nhất thế giới có kiến trúc độc đáo của thế kỷ XX. Nằm trong dự án trọng điểm thời đó đích thân Thống sứ Bắc Kỳ được cử làm Chủ tịch Hội đồng thẩm định để chọn ra dự án tối ưu. Cầu mang tên của toàn quyền Đông Dương Paul Doumer, tác giả siêu dự án đường sắt xuyên Đông Dương và xuyên Việt đã đứng ra thuyết phục Quốc hội Pháp chi một khoản tiền rất lớn cho cả Cầu Long Biên và hệ thống đường sắt.

Ông đã kêu gọi các kỹ nghệ gia tài giỏi của nước Pháp đưa cây cầu kim loại đầu tiên vào Việt Nam, giữa lúc việc trị thủy ở sông Hồng là rất khó khăn vì độ hung dữ của nó.Công ty Eiffel có danh tiếng được chọn thầu thiết kế và xây dựng cây cầu. Vì thế, cầu Long Biên ngang bằng về thời gian và giá trị về biểu tượng công nghệ xây dựng với tháp Eiffel nổi tiếng ở kinh đô Paris vì tính duy nhất “có một không hai” của nó.

Cầu đường sắt dài nhất cho tuyến xuyên Việt, trở thành kỳ tích gắn với cầu Đà Rằng, đường sắt răng cưa Phan Rang Đà Lạt, hầm vượt đèo Hải Vân… tạo nên kỳ quan của đường sắt quốc gia. Thời đó Pháp là nước có công nghệ xây dựng và kỹ nghệ luyện sắt thép rất cao, phải dùng tới 5600 tấn thép cán, 137 tấn gang, 165 tấn sắt, 7 tấn chì phối hợp nhuần nhuyễn đạt đến đỉnh cao kỹ nghệ vật liệu. Thép có hàm lượng cacbon phù hợp nên vừa đảm bảo cường độ chịu lực vừa “nhiệt đới hóa” chống ăn mòn, trên 110 năm ở môi trường xâm thực rất cao mà các dầm thép vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Cùng thời và cùng vật liệu với tháp Eiffel, có thể coi đây là một bảo tàng sống về vật liệu thép của thế kỷ 19 mà các kỹ nghệ gia về thép thời nay vẫn đang tìm kiếm nghiên cứu.

Xin đừng phạm sai lầm theo kiểu “qua cầu rút ván”!

Vội vàng phá bỏ tuyến đường sắt Phan Rang – Đà Lạt, mang đầu máy qua bán tại Thụy Sỹ, chặt bỏ các tuyến đường sắt nối với các hải cảng, phá bỏ toàn bộ hệ thống tàu điện Thủ đô, rồi những ý tưởng tháo bỏ đường sắt đi qua cầu Long Biên để chỉ dành cho đường bộ… thật xót xa. Cái giá phải trả là quá đắt để nay muốn tìm lại cũng không thể nào có được trong khi đó ảo tưởng mơ hồ về hàng trăm dự án tàu điện ngầm, tàu điện trên cao, tàu điện mặt đất tuyến số 1, 2, 3, 4… rồi dự án đường sắt cao tốc Hà Nội – TP HCM… nay lại di dời vị trí cầu, vạch lại tuyến đường sắt quốc gia…

Trong khi Hà Nội đang rất cần rất nhiều cây cầu để giải tỏa giao thông chống ùn tắc, trong khi đang thiếu vốn cho rất nhiều dự án giao thông công cộng, trong khi cầu Long Biên là cây cầu huyết mạch cho Thủ đô, là linh hồn của tuyến đường sắt xuyên Việt… thì cả 3 phương án mà Bộ Giao thông Vận tải đưa ra hối thúc gấp gáp lúc này thật phản cảm, lạc loài vì chưa làm thêm được gì cho cộng đồng mà cứ đòi phá để mưu cầu cho lợi ích nhóm của những dự án đầy tham vọng nhưng cũng đầy viển vông. Đạo lý dân tộc luôn khuyên con người tối kỵ chuyện “ lấp giếng phá cầu” thì ý tưởng đưa ra lúc này không khác một việc làm “qua cầu rút ván”.
Xem tại Quê Choa !: